1 phút quảng cáo

Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
      Say ở đoạn “Hết khổ rồi em nhỉ, Hi Nhi ơi!” Say ở “Xuân ơi Xuân, vui tới mông mênh…” “Di, ta đi, khai phá rừng hoang”. Say ở “Em ơi, Ba-Lan mùa tuyết tan”, cả bài thơ cuộn lên như sóng và reo lên như nhạc.
     Tâm hồn ấy suy nghĩ rất là sâu sắc, dùng đến óc tổng họp khái quát cao độ, dựng nên những hình tượng nhiều lớp nhiều tầng:

Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
Tố Như ơi! lệ chảy quanh thân Kiều
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng…

     Hay là cái hình tượng những quả táo đầu hè, những chùm hạnh phúc đơn giản của loài người (nào ai có đòi làm thánh làm thần chi đâu, người ta chỉ đòi no cơm ấm áo): những hòa bình, những độc lập, nhũng ấm no treo trước mắt loài người, trông thật giản dị đơn sơ mà phải đổ máu hàng nghìn năm, ta mới vin và hái được:

Cành táo đầu hè, quả ngọt rung rinh
Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
Treo trước mắt của loài người ta đó

      Nhưng vụt một cái, ta lại thấy Tố Hữu hồn nhiên như một người hồn nhiên, như một em nhỏ:

Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhà
Ta vẩn vơ hoài, rạo rực vào ra.
Và đây là tâm hồn ấy trong nhũng con thịnh nộ:
Gươm nào chém được dòng Bến Hải?
Lửa nào thiêu được dải Trường Sơn
Căm hờn lại giục căm hờn
Máu kêu trả máu, đầu van trả đầu!

Tâm hồn thơ của Tố Hữu

     Tâm hồn đa dạng, phong phủ ấy vẫn có một nét chính; ấy là sự thương yêu. Tố Hữu có thể gọi là thi sĩ của tinh yêu:

Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người, sống để yêu nhau…
… Con ong làm mật, yêu hoa
Con cá bơi, yêu nước; con chim ca, yêu trời.

      Tình thương yêu, thương mến ấy chính là lý tường nhân đạo cộng sản chủ nghĩa của Đảng dạy cho ta. Tất cả các thi sĩ của Đảng: Huy Cận hay Xuân Diệu, Nguyên Đình Thi hay Tế Hanh, Hoàng Trung Thông hay Lưu Trọng Lư… đều có tình thương yêu ấy. Nhưng ở đây, Tố Hữu đã góp thêm vào đấy cái ngọt ngào riêng biệt của anh.



Từ khóa tìm kiếm nhiều: tho cua to huu, tác giả tố hữu