1 phút quảng cáo

Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015
      Anh em làm công tác văn nghệ chúng tôi được Hồ Chủ tịch triệu tập đi dự cuộc hợp lớn lao này, trong lớng vô cùng xúc động. Xúc động và suy nghĩ nhiều điều. Ngồi giữa hội trường lịch sử này, tôi nhớ lại một kỷ niệm. Năm trước đây, tôi được vào tham quan nhà lao Hỏa lò Hà Nội, thăm các căn buồng tối xưa đã từng giam đồng chí Hoàng Văn Thụ, đồng chí Trần Đăng Ninh. Tôi nhớ mãi hai căn buồng tối om, hai cái sàn xi- măng bé tí và buốt lạnh, mùa hè các đồng chí chúng ta bị cùm trên ấy, mùa đông các đồng chí cũng bị cùm trên ấy.

      Tôi giật mình nhớ ra rằng trước Cách mạng, có lúc mình đã đi choi giữa Hà Nội này, quanh cái nhà lao Hỏa lò này, cách chỗ các đồng chí chúng ta bị cùm dâu vài năm trước, đâu một bức tường, mà mình không biết không hay. Cũng như thế, có phải những ngày mà thơ văn chữ nghĩa chúng ta đang nối đến nào là hạnh phúc, nào là tình yêu, nào là liều biếc với mây tuôn, thì trên kia trên hang Pắc-Bó, Bác đã về. Bác đang chuẩn bị cho độc lập của toàn dân tộc. Bác đang làm việc cho cuộc sống chúng ta ngày nay. Thế mà Bác đang phải sống trong hang đá, mùa đông ghép củi rừng với đá lạnh làm giường, thức ăn là một ống muối khô, khi đau phải lấy nắm cỏ rừng làm thuốc. Thơ văn chúng ta ngày ấy quả đã vô tâm!

Suy nghĩ trong Hội nghị chính trị đặc biệt 1964

       Bởi vì mỗi chúng ta mạnh ai nấy bước vào một ngõ cụt. Bởi vì mỗi người đều không thấy cái sợi dây vô hình của chế độ cũ nó giật giật sau lưng mỗi người như giật một con rối, bởi vì không ai thấy mình theo lệnh một toàn quyền hay thống sứ, tổng đốc hoặc tri châu nào, nên nhiều người cứ ngỡ là mình làm nghề tự do, là mình được tự do. Và mai mỉa hơn, chúng tôi còn tự huyễn hoặc mình, là mình đang làm việc cho Nghệ thuật, cho Tinh thần, cho Đất nước! Ngày nay nhìn lại cái “ván bài tây” ấy, vừa hổ thẹn lại vừa chua xót, ngày nay, nhớ lại chuyện cũ, càng biết ơn Đảng, biết ơn Bác, biết ơn nhân dân, đã làm cho anh chị em chúng tôi, từ ngọn lửa ma trơi chấp chới giữa trời biến thành ngọn đèn con soi trang sách học, từ chất rượu riêng cay đắng rót ra từng chén con riêng mà nhấm nháp, đã biến thành chất dầu đổ vào guồng máy chung, góp phần chuyển động cuộc sống chung. Biết ơn chủ nghĩa Marx- Lénine, biết ơn đường lối văn học của Đảng ta, đã làm cho anh chị em chúng tôi từ hai mươi năm nay trở thành người có ích.


Đọc thêm tại: