1 phút quảng cáo

Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015
      Đầu tiên là chúng tôi làm chủ được tâm hồn chúng tôi, không đem tâm hồn ấy cho quỉ mượn, như người ta thường nói. Nếu Cách mạng đem lại ruộng đất cho nông dân, đem nhà máy, hầm mỏ lại cho công nhân, thi Cách mạng cũng trả lại cho những người viết văn cái tâm hồn chân chính của mình, cái tấm gương đã phủi sạch bụi mờ, cái dòng sông đã vét hết bùn và lọc lại nước nên trong ấy.

      Trả lại và cho thêm nhiều lắm. Trả lại và cho thêm gấp trăm lần. Có phải trong sự suy nghĩ của mỗi chúng ta ngày nay, có cả thời đại, nhân dân đang suy nghĩ? Thời đại chúng ta sống hiện nay thực là vĩ đại vô cùng, nhưng cũng phức tạp vô cùng. Có những vấn đề to lớn quá, khó khăn quá, nếu cứ loay hoay mà nghĩ, thì có khi cả đời người cũng chẳng nghĩ ra. May thay những lúc ấy chúng ta có dân tộc nghĩ, nhân dân nghĩ, có bộ óc và trái tim của dân tộc, của nhân dân là Trung ương Đảng đã vì ta mà suy nghĩ. Những nghị quyết 5, nghị quyết 7, nghị quyết 8 và nghị quyết 9 gần đây, là những suy nghĩ lớn lao ấy, nó tăng thêm nghìn lần sức suy nghĩ lẻ loi của mỗi chúng ta.

Chúng tôi cảm ơn Đảng và cách mạng

      Không những Đảng làm cho tâm hồn, vóc dáng tinh thần chúng ta thêm lớn, Đảng còn dạy: “Hãy đem cái mà nhân dân cho, Đảng cho ấy, ra làm cái gì có ích cho Đảng, cho Tổ quốc, cho nhân dân”. Có ích! Có ích! Cái điều giản dị ấy, mà chúng ta phải đi gần nửa đời người mới hiểu biết kia đấy!

      Được viết văn, làm nhạc, vẽ tranh phục vụ cho một người như đồng chí Lê Minh Đức khi anh ở buồng máy chui ra, cho chị Phạm Thị Vách trước khi chị lội bùn đắp đê, vét cống, làm thơ văn phục vụ cho một chiến sĩ giải phóng quân trước giờ anh ra trận, hay là để an ủi, động viên cho một đồng bào ta ở miền Nam đang còn ngạt thở dưới hầm sâu của Mỹ và tay sai… hỏi còn vinh dự nào cho anh chị em vẫn nghệ chúng ta hơn làm các công việc hữu ích ấy?



Từ khóa tìm kiếm nhiều: thơ tố hữu, nhà thơ tố hữu