1 phút quảng cáo

Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
Những bài này mới đọc qua, thì chúng ta có thể gật gù mà bảo “tốt thôi”, bởi vì nội dung của nó chứa nhiều ý tốt:

Kỷ niệm mừng Đảng năm mùi

Bản tôi phát động trồng cây khắp nhà (?)

Trồng cây ti lại trồng hoa

Hoa đua muôn sắc, muôn nhà đều vui.

Hoặc:

Trên miền Bắc chúng ta

 Mỗi ngày một nở hoa

Trăm ngàn vạn bông hoa

Hoa đào và hoa bưởi

Thược dược và hoa cà (?)

Hoa “lao động tiền tiến”

Hoa “chiến sĩ thi đua”

Những bài thơ có nội dung đại khái chung chung

(Lớp 4 – PHỐ THÔNG MIỀN NÚI, trang 6)

Hoặc như ở VĂN TUYẾN lớp 5, trang 77, bài Con người hao táp:

Nhà ta kia, mái ếm bao nhiêu

Làng ta kia, vui sớm vui chiều

Nay trời đất bỗng cùng đe dọa

Không thể được, phải cứu nguy tất cả

Các đồng chí thanh niên

Đi hàng đầu, dũng cảm xông lên

Trong mưa bão, quyết chặn đường cứu nước.

Hay như ở VÁN TUYẾN lớp 6, trang 68, bài Tin tưởng:

Đất nở, buồm căng, búa vang, còi rúc Mỗi bần tay một khối thép đang tôi Lao động tràn lên mở rộng cuộc đời Non nước muôn vàn hoa gấm Tôi tin tưởng rồi đây,

Nhất định không còn xa lắm Bắc Nam sum họp một nhà Ruộng đồng mai mai lên hoa.

    Những bài như thế không có khuyết điểm gì lộ liễu cả. Ý của các bài rất tốt. Nhưng… nhưng chỉ ý không thôi mà thành được một bài thơ ư? Thơ là sự tổng hợp giữa ý và tình, với cảnh sống của thực tế, và tất cả được diễn ra bằng lời văn sinh động. Thế cũng chưa đủ. Thơ không xuất hiện lúc ý, tình, cảnh, văn ấy ở trong trạng thái nghèo nàn, không màu sắc. Chỉ có thơ khi nào ý ấy là ý sâu sắc, tình ấy là tình mãnh liệt, cành ấy là cảnh sinh động, văn ấy là văn có trình độ nghệ thuật cao. Không cần so với những tiêu chuẩn gay gắt ấy, ta cũng thấy những đoạn trích dẫn trên đây chỉ là văn vần, có khi là văn vần khá dở. Học một bài văn vần về thi đua như thế này, ở giờ văn học, chưa chắc đã có ích bằng nghe giảng một bài văn xuôi về thi đua ở giờ công dân giáo dục, chính trị, vì ít ra thì ở bài văn xuôi, vấn đề thi đua cũng được giảng cặn kẽ hơn.


Đọc thêm tại: