1 phút quảng cáo

Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015
          Bà mẹ Tơm là một bà mẹ có tâm trạng. Lượm, chị dân công, anh bộ đội đều là những người có tâm trạng. Thơ hiện thực của Tố Hữu không trộ người ta về chi tiết. Anh tìm ra nhiều chi tiết rất sống, như ở bài Việt Bắc chả hạn.        Nhưng anh muốn đồng thời với việc phản ánh các sự kiện các sự vật, với những chi tiết của nó, phải phản ánh cho được vấn đề và tâm trạng, nó làm nên sức nặng bên trong.
        Có nhiều tâm trạng, nhất là những tâm trạng phức tạp – tôi không nói trong ái tình, chỉ nói trong đời sống chính trị mà Tố Hữu (và tất cả chúng ta) chưa có những bài thơ giúp giải quyết cho thực đến gốc rễ, thực sâu. Nhưng trên những tầm trạng chung, ta có thể nói là Tố Hữu đã nói trúng tấm lòng bạn đọc. Kháng chiến không ai không đọc “Anh vệ quốc quân ơi, sao mà yêu anh thế…” Hòa bình không ai không ngâm “Kháng chiến ba nghìn ngày không nghĩ’, “Đẹp vô cùng Tổ quốc ta ơi!”… Chúng ta thấy tâm trạng chúng ta trong đó.

Con người trong thơ của Tố Hữu

        Người đọc tìm đến nhà thơ, là để hỏi một cách sống. Không phải chi hỏi lý tưởng như với một nhà triết học, mà hỏi cả cách xúc cảm, cách thương, cách nhớ, cách giận, cách ghét như với một người yêu. Không lấy làm lạ là người ta rất tò mò với đòi sống riêng của các nhà thi sĩ. Không lấy làm lạ là trong thơ, yếu tố đầu tiên người ta đòi hỏi là sự chân thành: “Quả là anh có sống như lời anh viết đó không? Quả là tôi có thể theo lối anh sống để sống hay không? Trong đòi sống của anh, anh đã gặp những gì, giải quyết ra sao, anh nói cho tôi biết mà theo với?”… Người ta thích những vấn đề chung mà nhà thơ đưa ra, lại thích cái đòi riêng của một nhà thơ khi thể hiện cái chung kia. Như ở hội trường, ta thích nghe báo cáo chung về phong trào, lại thích nghe cả cái báo cáo điển hình riêng của những con người. Cái đời riêng ấy cũng là hiện thực.
        Trong bài Người con gái Việt Nam, người ta cần biết chị Lý “điện giật, dùi đãm, dao cắt, lừa nung”. Nhưng người ta còn muốn biết một người khác nữa: “Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt”. Người kêu gọi chị Lý: “Tỉnh lại em oi, qua rồi cơn ác mộng”… Đó là tác giả. Trong thơ, tác giả là một nhân vật chính, rất chính có mặt ở sau những nhân vật chính khác, có mặt khắp mọi nơi. Mà thế lại là điều rất cần thiết kia đấy.


Đọc thêm tại: