1 phút quảng cáo

Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015
        Nghe xong bản báo cáo của Bác, càng ngẫm nghĩ càng thấy thời đại ta rất đỗi vinh quang. Gần đây anh chị em chúng tôi suy nghĩ rất nhiều về các thư từ nhận được từ miền Nam, đăng trên báo, phát trên đài, hay in ở TÙ TUYẾN ĐẦU TỔ QUỐC. Suy nghĩ nhiều về “con người Việt Nam” trong đó. Những bà má, những chị Tư, chị Hai của chúng ta, có những tâm hồn xúc động như của các nhà thơ.

        Các mẹ, các chị yêu từ một cái gốc cây măng cụt sau vườn, một bóng xoài trước ngõ, rung động với một tiếng chim két đến mùa kêu trở lại, hay với một mùa nước mới dâng. Có mẹ thức hàng năm ròng với một cái ảnh của con, có chị hàng mấy năm liền không an tâm vì một cái cúc áo đơm dở nơi cổ áo của chồng. Họ òa ra khóc trước một tấm ảnh của Bác Hồ, một ngọn cờ của Tổ quốc. Thế mà khi giặc đến, họ đem ngực mình ra cản giặc.

          Họ níu cánh tàu bay giặc lại. Họ quay vòng súng đại bác của giặc đi. Họ nằm lăn để cản xe tăng. Họ ào lên để tiêu diệt trại đồn. Máu của bọn xâm lược Mỹ đã phải đổ ra vì các bà mẹ, bà chị hiền như bụt, lành như hoa ấy. Không phải một ngày, một tháng mà nhân dân ta có được cái tâm hồn như vậy. Đấy là cái tâm hồn mà cha ông ta nghìn xưa, từ những người cày cuốc thời Ngô Quyền, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung đã nhen nhúm lên, hun đúc lại, và trao lại cho ta.

Nét chân thực làm nên tâm hồn???

        Nhưng nếu không có chủ nghĩa Marx-Lénine, nếu không có Đảng ta và Bác ngày nay đã ra sức nuôi dưỡng cái tâm hồn ấy, bồi dưỡng nó lên, thì làm sao nó được phong phú và quật cường lên như vậy? Nhìn vào sự nghiệp đấu tranh cách mạng ở miền Nam hay sự nghiệp xây dựng ở miền Bắc, ở đâu ta cũng thấy cái công lao ấy của Đảng và nhân dân trong thời đại chúng ta.

        Một lần về thăm khu Xuýp-pe phốt-phát Lâm Thao, tôi đã lên mộ tổ Hùng Vương, cách đấy ba cây số. Từ trên núi mộ tổ mà nhìn về nhà máy Lâm Thao, nhìn xa hơn nửa đến khu công nghiệp Việt Trì, biếtbao xúc cảm. Hùng Vương dù là đẻ ra chúng ta, nhưng khi dắt con cháu dến cái đất Lâm Thao này, nhìn ra chỗ ngã ba sông Bạch Hạc kia, chắc chàng bao giờ nghĩ ra cái gì gọi là “công nghiệp hóa”.



Từ khóa tìm kiếm nhiều: thơ của tố hữu, nha tho to huu